Con đò kể chuyện một thời rất xưa
Rằng người chèo chống đón đưa
Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều
Bay lên tựa những cánh diều
Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên
Rời xa bến nước quên tên
Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười
Giọt sương rơi mặn bên đời
Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
Mắt thầy mòn mỏi xa trông
Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian...
(Nguyễn Quốc Đạt)
Ghi nhớ
Bookmark
Chia sẻ
Lần xem: 177
Liên kết ngược(0)
Bình luận (0)

| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|
Newer news items:
- 03/11/2009 - Trường Xưa
- 03/11/2009 - Tóc Thầy
- 03/11/2009 - Cô ơi!
- 03/11/2009 - Lời Ru Của Thầy
- 03/11/2009 - Con Với Thầy
Older news items:
- 03/11/2009 - Ơn Thầy
- 03/11/2009 - Nghe Cô giảng bài
- 03/11/2009 - Gửi Về Cô Giáo Dạy Văn
- 03/11/2009 - Cô Giáo Nhỏ Lớp Hè
- 03/11/2009 - Giờ Học Cuối
Thầy Và Chuyến Đò Xưa 


Tags

