Ngày đêm dạy dỗ cho ta nên người
Cô luôn điểm những nụ cười Động viên ta học: "đừng lười nghe em"
Tận tình cô dạy hằng đêm
Không ngoài mục đích mong em trưởng thành
Em như chiếc lá trên cành
Cô - người chăm sóc không đành bỏ rơi
Học hành đâu phải chuyện chơi
Tập trung lo học kẻo "bơi" trong bài
Lời cô luôn vẳng bên tai
Như là chân lý chẳng sai bao giờ
Sông kia dù cản đôi bờ
Cũng không ngăn được lòng thờ kính dâng
Cô luôn một mực ân cần
Giúp em học Toán tìm dần niềm vui
Cô luôn tạo nét vui tươi
Để trong lớp học tiếng cười rộn vang
Thân cô với tấm lòng vàng
Chẳng ngại gian khổ lại càng hăng say
Con người nào phải cỏ cây
Mỗi lời cô giảng nơi đây tuyệt vời
Mai sau dù có xa rời
Cô còn hình bóng vẫn ngời trong em.
(Trần Nguyễn)
Ghi nhớ
Bookmark
Chia sẻ
Lần xem: 397
Liên kết ngược(0)
Bình luận (0)

| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|
Newer news items:
- 03/11/2009 - Người Lái Đò Trên Dòng Đời
- 03/11/2009 - Thầy Ơi...!
- 03/11/2009 - Bụi Phấn Xa Rồi
- 03/11/2009 - Xin Lỗi Các Em
Older news items:
- 03/11/2009 - Thầy!
- 03/11/2009 - Thầy Là Gương Đời Hy Vọng
- 03/11/2009 - Trường Xưa
- 03/11/2009 - Tóc Thầy
- 03/11/2009 - Cô ơi!
Cô Giáo Tôi 


Tags

