Đã xa rồi mà con ngỡ hôm qua
Bài giảng thầy như chắp cánh ước mơ
Cho con bay khỏi vùng trời cổ tích
Có những lúc lặng thầm, con ngắm:
Vầng trán thầy đọng lại những nếp nhăn...
Tuổi thơ con như những ánh trăng rằm
Sao thấy được nỗi lòng thầy cùng năm tháng!
Đã đi qua một thời và con đã lớn
Bài học đầu đời con hiểu được thầy cô
Lời giải đáp cho con không còn là ẩn số
Mà cả tấm lòng thầy quảng đại bao la.
Ở nơi xa theo hương bay của gió
Con gởi lòng mình thương kính đến thầy yêu.
(Hàn Hồng Hân)
Ghi nhớ
Bookmark
Chia sẻ
Lần xem: 217
Liên kết ngược(0)
Bình luận (0)

| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|
Newer news items:
- 03/11/2009 - Người Lái Đò Trên Dòng Đời
Older news items:
- 03/11/2009 - Bụi Phấn Xa Rồi
- 03/11/2009 - Xin Lỗi Các Em
- 03/11/2009 - Cô Giáo Tôi
- 03/11/2009 - Thầy!
- 03/11/2009 - Thầy Là Gương Đời Hy Vọng
Thầy Ơi...! 


Tags

